VIỆT NAM
Có hai chuyện phải lo lắng:
Hoặc là bạn khỏe mạnh hoặc bạn bị đau.
Nếu khỏe mạnh, thì chẳng có gì phải lo lắng
Nếu bị đau, thì có hai điều phải lo lắng:
Hoặc sẽ được bình phục hoặc sẽ chết.
Nếu đưọc bình phục, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu bị chết, thì có hai điều phải lo lắng.
Hoặc lên thiên đàng hoặc xuống địa ngục.
Nếu lên thiên đàng, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu xuống địa ngục, thì sẽ bận tíu tít bắt tay bạn bè cũ,
còn thì giờ đâu nữa mà lo với lắng!
WHY WORRY ?
There are two things to worry about.
Either you are well, or you are sick.
If you are well, then there is nothing to worry about.
But if you are sick, there are two things to worry about.
Either you will get well, or you will die.
If you get well, then there is nothing to worry about.
But if you die, there are only two things to worry about.
Either you go to heaven or to hell.
If you go to heaven, there is nothing to worry about.
If you go to hell, you will be so darn busy shaking hands
with old friends, you won’t have time to worry.
(From: California Retired Teacher Association Newsletter)
Chuyện vui cuối tuẩn CHIEC XE DAP Không cười ,không ăn tiền ! " PVTue
Tối hôm qua đọc mấy trang sách nói về sức khoẻ. Một bác sĩ có đề cập đến sống lâu, sống không bệnh tật, và nếu có bệnh tật thì mau lành bịnh. Phương pháp rất đơn giản : sống hồn nhiên, thoải mái, và cởi mở. Đừng ôm ấp những phiền luỵ, những lo âu, những những ván đề trong lòng....và nhất là cười, nói chuyện...và không nên quan trọng hoá mọi vấn đề...Tóm tắt lại không nên " nghiêm và buồn "( trích Nguyễn Phú Vân). Sống được như thế chúng ta sẽ bớt đi cơ hội bị nhiễm bịnh 30%, sống lâu hơn 20%, và trẻ hơn 28%. Mong câu chuyện vui nầy đem lại đôi phút giải trí cho gia đình.
and was leaving his Mission in the jungle where he has spent years teaching the natives when he realizes that the one thing he never taught them was how to speak English. So he takes the chief for a walk in the forest. He points to a tree and says to the chief, 'This is a tree.' The chief looks at the tree and grunts, 'Tree.' The Priest is pleased with the response. They walk a little further and he points to a rock and says, 'This is a rock.' Hearing this, the chief looks and grunts, 'Rock.' The Priest was really getting enthusiastic about the results when he hears a rustling in the bushes. As they peek over the top, he sees a couple of natives in the midst of heavy sexual activity. The Priest is really flustered and quickly responds, 'Man riding a bike.' The chief looks at the couple briefly, pulls out his blowgun and kills them. The Priest goes ballistic and yells at the chief that he has spent years teaching the tribe how to be civilized and be kind to each other, so how could he kill these people in cold blood that way? The chief replied, 'My bike.'
Enjoy your day and remember to keep off the roads when riding someone elses bicycle!
Mến gửi các bạn Luật Khoa PHÁN ĐOÁN SỰ VIỆC Người đời thường tưởng rằng: họa phước đều do từ ngoài mà đến với chúng ta. Vì phán đoán như thế mà ta thường hay sợ: - Nếu quả thật nghèo là cái khổ mà giàu là cái sướng thì những người nghèo như Nhan-Hồi, Socrate, đều là khổ hết sao? - Còn những bực phú-hữu tứ-phương như Tần-Thủy-Hoàng, Napoléon đều là hạng người sướng nhứt trên đời hay sao? - Cũng như có người bảo rằng: “Con là nợ, Vợ oan-gia”. Tại sao đối với Socrate có bà vợ rất hung dữ mà ông lại cho là cái phước lớn nhứt đối với ông? Bởi vì nhờ bà vợ ông mà ông điêu-luyện được cái tánh nhẫn-nại và thản nhiên đối với sự vật trên đời. - Nếu như, những cái mà thiên-hạ đồng cho là họa, như: “Bần tiện, bịnh tử, những cái đó có đi lạc vào nhà của các bậc đại-hiền như Trang-Tử hay Epitète thì cũng không làm gì cho bậc ấy nao lòng”. Sở dĩ người đời đã gây ra bao nhiêu phiền não cho mình, chẳng ngoài những sự nhỏ mọn không đâu. Nếu ai ai cũng biết thản nhiên đối với sự vật, bình tâm mà suy xét cho kỹ thì sẽ thấy trăm việc đều do mình thì chín mươi chín việc không đáng cho ta bận lòng chút nào cả. Làm cho con người phiền muộn, không phải là tự ở sự vật, chính là ở cái cách phán đoán về sự vật của con người: Ví như cái chết, nếu cái chết là đáng sợ thì ông Socrate làm sao dám bưng chén thuốc độc mà uống? Nhưng đáng sợ là sự phán đoán rằng cái chết có đáng sợ hay không. Vậy thì, khi ta buồn bực, bối-rối, phiền-não, ta đừng trách ai, chỉ trách ta, nghĩa là trách cái nhận định của ta mà thôi. Ta nên nhớ rằng:”Người làm nhục mình không phải là kẻ chửi mình, đánh mình, mà do tự nơi mình phán đoán cho rằng nó làm nhục mình. Có kẻ nào làm cho mình giận dữ thì phải biết rằng chính sự phán đoán của mình nó làm cho mình giận dữ đó... Chúng ta suy nghĩ kỹ, sự vật trên đời như mảnh gương trong, nếu mình nhìn vào đó mà cười, thì nó trả cái cười lại cho mình, còn nếu mình khóc thì nó cũng trả cái khóc lại cho mình. Người đánh ta, ta giận là tại sao? Có phải tại người hay tại ta làm cho ta giận? Có người sẽ nói: “Vì người ta đánh tôi nên tôi giận. Nhưng nếu ta biết người đánh ta là người mất trí, người hèn hạ, ta có còn giận người ấy nữa không? Chắc hẳn là không, nếu ta biết suy xét . Trái lại, nếu người đánh ta là người tĩnh-táo, đầy đủ trí thức, thì ắt là ta không khỏi phải nổi cơn giận dữ. Thế cho nên, cũng thì một sự việc xảy đến cho ta, mà khi thì ta điềm tĩnh như thường, khi thì ta lại bực tức nóng giận. Đó là tại nơi đâu? Có phải là tại nơi sự phán đoán của ta chăng. Mạnh-Tử có nói rằng: ”Ở đời, đối với người mà gặp phải kẻ dữ với mình bằng một cách ngang ngược, thì nên coi đó như là mình đi trong bụi bậm mà vướng phải gai góc. Vậy thì, chỉ nên thong thả đứng lại lần lượt chẩm rải gở hết gai góc. Gai góc kia có biết gì mà nóng giận? Chỉ có cách xử được như thế thì tâm mình sẽ yên lặng, phiền não sẽ không bận rộn ta và bao nhiêu oán hận cũng tiêu tan. Những sự ngang-ngược phạm đến ta, ta nên coi đó như là chiếc xe lở đâm nhầm ta, như cơn gió dữ tạt vào người ta. Như vậy có gì đáng buồn đáng giận? Cách đối xử với người vợ hung dử của ông Socrate, ông cũng hành động như thế: Một khi kia, có người bạn đến rủ ông đi sớm. Bà vợ ông la-lối gầm hét om-sòm. Ông vẫn thản nhiên. Khi ông bước ra đi, bà đứng trên lầu đổ trút thau nước dơ lên đầu ông. Các bạn ông tỏ vẻ bất bình phản đối. Riêng ông thì ông cười và bảo rằng: " Nầy các bạn ơi! Có gì lạ đâu! Hễ trời hết gầm thét vì sấm sét thì tiếp theo là một trận mưa to”. Ông thản nhiên trở vô nhà thay áo khác. Một lần khác, ông mời bạn bè đến dùng cơm tại nhà, không biết có việc gì giận dữ mà bà bưng cả mâm đồ ăn của ông (thường thì ông chỉ ăn rau cải) quăng cả ra ngoài cửa sổ. Ông vẫn tươi cười và bảo với các bạn ông rằng: "Thì có gì, bả muốn cho anh em mình ra ngoài sân ngồi ăn cho mát mẻ hơn”. Quá sức tức tối, bà bèn vác chổi ra sân quơ luôn các đồ ăn mà ông đang lượm để sắp vô mâm. Các bạn ông giận đỏ mặt, tính muốn gây sự với bà nhưng ông biết trước đã nắm tay các ông bạn lại và ôn-tồn bảo: "Ví dụ anh em ta đang ngồi ăn, rủi bị một con gà mái nhảy xổ vào làm văng cả bát dỉa, các anh có đi gây sự với nó không?” Nếu một người nào khác gặp phải những trường hợp nầy chắc chắn là đã mất sự điềm tĩnh rồi vậy. Thế nên, không phải tại nơi sự vật xảy đến cho ta, nó làm cho ta vui mừng hay giận dữ, mà chắc chắn là tại sự phán đoán của ta nó làm cho ta vui mừng hay giận dữ mà thôi. |
__________
LS Phùng Văn Tuệ mời các bạn thưởng thức một màn biểu diễn thôi miên rất lý thú
Xin bấm vào bộ bài dưới đây để thí nghiệm và giải trí.
FREE 411 service offered by Google
David Copperfield đã siêu mà người này còn siêu hơn. Trình diễn đa số ngoài trời, không dàn dựng công phu, công chúng là khán giả .
Mời các bạn vào những links dưới đây để xem.
Bay trên không trung
http://in.youtube.com/watch?v=47pRIniVg1Y&feature=related
http://in.youtube.com/watch?v=ZlIwcVAxZsU&feature=related
Đi trên mặt nước
http://in.youtube.com/watch?v=sBQLq2VmZcA&feature=related
Xuyên qua cửa kiếng
http://in.youtube.com/watch?v=4IwcBADkz3w&feature=related
Người và xe cùng biến mất (Đoạn cuối video)
http://in.youtube.com/watch?v=4IwcBADkz3w&feature=related
Làm con voi xuất hiện
http://in.youtube.com/watch?v=lC0h4URvNkE&feature=related
Cưa đôi người
http://in.youtube.com/watch?v=xbRbPjJ-RFA&feature=related
Thọc tay xuyên qua người
http://in.youtube.com/watch?v=8hPyiBA1TQE&feature=related
Làm cô gái biến mất
http://in.youtube.com/watch?v=VRR30Tll6wY&feature=related
Cho xe ủi-lô cán
http://in.youtube.com/watch?v=u7gl8nNsDMA&feature=related
Qua máy nghiền gỗ
http://in.youtube.com/watch?v=N0Cv6palxDw&feature=related
____________
NHỮNG ĐIỂM TƯƠNG ĐỒNG GIỮA LÁ SỐ TỬ VI CỦA TÂN TỔNG THỐNG HOA KỲ BARACK OBAMA VÀ VUA LÊ THÁI TỔ
(Bài do LS Phùng Văn Tuệ chuyển đến để các bạn LK nào thích môn tử vi bàn luận cho vui)
(xin bấm vào đây để xem tiếp)
Lá Số Tử Vi của TT Barack Obama
Do LS Hà Ngọc Phúc Lưu lượm nhặt và đóng góp. Xin mời các Bạn LK có hiểu biết về Khoa Tử Vi nghiên cứu và góp ý cho vui.
Chuyện lạ bên Mỹ
Bùi Quý
> Cái xứ gì đâu thiệt lạ kỳ
> Có xe hơi đẹp chẳng chịu đi
> Còng lưng ra sức đạp xe đạp
> Để giữ cho người khỏi mau . . đi
>
> Cái xứ gì đâu thiệt lạ đời
> Nhà rộng phòng to bỏ không chơi
> Kéo nhau bồng bế ra bên suối
> Nằm đất nhìn lên đếm sao trời
>
> Cái xứ gì đâu chán gớm ghê
> Thịt thà gà vịt đến ê hề
> Thèm lắm đi ngang không dám liếc
> Chỉ sợ mai này bác sĩ chê
>
> Cái xứ gì đâu lạ ghê ta
> Biết bao vải vóc với lụa là
> Thế mà ngoài đường bao nhiêu kẻ
> Áo quần thiếu vải hở luôn da
>
> Cái xứ gì đâu thiệt lạ lùng
> Nhà băng nắm hết của cải chung
> Làm được đồng nào không đút túi
> Giao hết nhà băng , chẳng dám dùng
>
> Cái xứ gì đâu ngán làm sao
> Phương phi to lớn mặt hồng hào
> Sợ béo nhịn ăn thành que củi
> Rõ thật xứ gì chán biết bao
> Cái xứ gì đâu , nghĩ ngán thầm
> Tiếng Việt cháu con cứ như câm
> Ông ,bà , Cô chú kêu " You" tuốt
> Chào hỏi kêu " Hi" mỗi một âm
>
> Cái xứ gì đâu lạ lắm đây
> Sát nhân trộm cướp cả một bầy
> Ra toà mặc Vest trông bảnh chọe
> Trong tù tập tạ khoẻ phây phây
>
> Cái xứ gì đâu chẳng xài tiền
> Chỉ dùng thẻ nhựa cà liên miên
> Không có một đồng trong cái ví
> Thẻ cà thì chục cái mới nguyên
>
> Cái xứ gì đâu gỉa qúa trời
> Phụ tùng thân thể gỉa khơi khơi
> Chẳng riêng hình dáng làm cho giống
> Tình nghĩa bên trong cũng dở hơi
>
> Cái xứ gì đâu thấy nực cười
> Chó được cưng nuôi sướng hơn người
> "Rựa Mận" mất tiêu không thấy bóng
> "Lòng dồi " đi kiếm đỏ con ngươi
>
> Cái xứ gì đâu bắt đủ bằng
> Nghề gì cũng phải có Ba Tăng
> Câu cá lòng tong bằng không có
> Lơ mơ bị phạt đến nhăn răng
>
> Cái xứ gì đâu thiệt lạ lùng
> Đàn bà hách dịch , phán lung tung
> Gởi hết Trung Đông học một khóa
> Để biết đàn ông qúy vô cùng
>
> Cái xứ gì đâu lạ lắm thôi
> Trả thù khủng bố tận xa xôi
> Thức ăn thả xuống cùng bom đạn
> Vừa nhai vừa núp đạn trên đồi
>
> Chỉ có xứ này mới thế thôi
> Cái xứ cờ Hoa bấy lâu rồi
> Không có chiến tranh cùng đói khát
> Nên giờ mới lắm cái lôi thôi ...
>
Mời quý vị xem Vũ Ballet và xiếc Quảng Đông:
An toàn trên xa lộ. Những ̣điều cần biết về lớp xe hơi của bạn. Xin xem video clip sau đây
Copyright this business. All rights reserved.