VIỆT NAM
HỆ THỐNG TIỀN TỆ HOA KỲ
Lần theo mê-lộ có đường hầm của Hệ Thống Tiền Tệ Mỹ
B.S. Nguyễn Lưu Viên
------------------------------------------------------------
Lời nói đầu
Cả năm qua báo chí Mỹ thường hay nói tới việc mất giá của đồng dollar, tới việc mắc nợ của chánh phủ Mỹ, rồi hay nhắc tới Federal Reserve, và tới tên của Ông Greenspan. Tôi không có học ÉcoPo của Pháp, không có học MBA của Mỹ nên mù tịt. Nhưng vì tò mò muốn hiểu biết, nên tôi đã cố gắng tìm tòi, học hỏi đó đây. Thì mới thấy rằng vấn đề tiền tệ của Mỹ là cả một mê-lộ có đường hầm, [un vrai labyrinthe avec des souterrains] một con đường máng dện chằng chịt mà nếu đi không có bản chỉ dẫn thì sẽ dể bị lạc.
Rồi tôi nghĩ rằng trong số độc giả của Y Tế Nguyệt San chắc cũng có một ít bạn đọc mù tịt như tôi, nhưng không có thì giờ để nghiên cứu đó đây như tôi, nên tôi viết bài này tóm lược và giản-dị -hóa tối đa một vấn đề vô cùng phức tạp đã kéo dài theo lịch sử của Hoa-kỳ, để giúp phần nào các bạn ấy hiểu sơ sơ vấn đề về đồng dollar là một thực thể mà mình phải đ6í phó hằng ngày. Tôi sẽ dùng phương pháp hõi và đáp [H & Đ] để dẫn đường quý bạn đi trên mê lộ và trong đường hầm ấy.
Tôi xin lưu ý quý bạn: Vì trong bài có vài ba cụm-từ được nhắc đi nhắc lại nhiều lần nên tôi sẽ viết tắt các cụm từ ấy như sau: FED là Federal Reserve, CPLB là Chánh Phủ Liên Bang, HCQHK là Hiệp Chũng Quốc Hoa-Kỳ USA và T.T. là Tổng Thống.
------------------------------------------------------
I- Tạo ra tiền [create money].
H-: Dollar là tiền chính thức của HCQHK. Vây ở bên Mỹ cơ quan nào có quiyền phát hành dollar?
Đ-: Câu trả lời tự nhiên và thông thường mà cũng hợp lý là Bộ Tài Chánh của CPLB. Nhưng trên thực tế thì không hẳn như vậy. Bộ Tài Chánh của CPLB chỉ có quyền phát hành “coins” nghĩa là đúc [mint] các dồng tiền One Cent, Five Cents, One Dime, One Quarter, và một số đồng tiền One Dollar.
H-: Vậy thì cơ quan nào có quyền phát hành giấy xanh dollar?
Đ-: Chỉ có Federal Reserve [FED] mới có quyền phát hành giấy xanh dollar.
H-: Tôi thấy trên giấy xanh dollar nào cũng có hình của một ông Tổng Thống Mỹ, cũng có chữ ký tên của “Treasurer of the United States”, và của “Secretary of the Treasury” mà không phải do Department of Treasury của CPLB phát hành là gì ?
Đ-: Vâng, coi vậy mà không phải vậy. Trên giấy xanh dollar nào cũng có in hàng chữ “Federal Reserve Note” mà chữ note ở đây có nghĩa là “ a paper acknowledging a debt and promising payment; promissory note”. Tức là tờ giấy xanh dollar nào cũng là một tờ giấy nợ.
H-: Ai nợ ai?
Đ-: Chánh Phủ Liên Bang nợ FED.
H-: Sao lại có chuyện đó?
Đ-: Số tiên CPLB cần luôn luôn nhiều hơn số tiền thuế của dân đóng góp, nên CPLB phải mượn. Mượn ai? Mượn FED là cơ quan duy nhứt có quyền phát hành tiền dollar. Mượn bằng cách nào? Bằng cách cho phép Bộ Tài Chánh [The Treasury Department] in giấy nợ dưới hình thức “Federal Bonds” [là giấy IOU (I Owe You) trong đó chánh phủ cam kết sẽ trả lại với tiền lời] [mà bách-phân lời (% interest) là do FED. chủ nợ, quyết định]. FED chấp nhận và in [thí dụ như một tỷ dollars $1 billion] đưa cho chánh phủ. Thế là chánh phủ [tức là quốc gia, là dân Mỹ] nợ FED một tỷ dollars với tiền lời. Rồi mỗi năm tiền nợ đó chồng chất lên nên đến năm 1995 số tiền nợ là $5 trillion [1 trillion là 1 ngàn tỷ] và đến ngày 16-th.3-2006 là hơn $8,21 trillion.
H-: FED là một cơ quan của Liên Bang, vậy CPLB mà nợ FED thì có khác gì là “Tôi nợ Tôi”.
Đ-: Khác, vì FED là một cơ quan mang tên là “Liên Bang” [Federal] nhưng không phải của Liên Bang. FED là một công-ty độc lập của tư-nhân [a corporation independent privately owned].
H-: Privately owned thì ai own nó?
Đ-: Federal Reserve [FED] gồm có 12 cái Fed bank địa phương [twelve regional federal reserve banks] mỗi cái là sở-hữu của những nhà bank buôn bán tư thành viên của cái Fed địa phương đó Các Fed địa phương có trụ sở ở: 1- Boston, 2-New York, 3-Philadelphia, 4-Cleveland, 5-St Louis, 6-San Francisco, 7-Richmond, 8-Atlanta, 9-Chicago, 10- Minneapolis, 11- Kansas City và 12-Dallas.
Fed Bank của New York có đa số cổ phần [53% of shares]. Mà trong Fed bank của New York, Citibank và J.P.Morgan Chase Co nắm đa số cổ phần. Citibank là của gia-đình Rockefeller và J.P. Morgan Chase Co là của gia-đình Morgan. Hai gia đình này và gia đình Carnegie với gia đình Rothschild là thành phấn quan trọng nhứt của một nhóm người mà hoc giả Mỹ gọi là “the Robber Barons” [những Nam-tước Trộm Cắp].
H-: Nhưng trong Ban Quản Trị [Board] của FED ở Washington có Ông Tổng Trưởng Tài Chánh [the Treasury Secretary] và Ông Giám Sát Ngân Khố [the Comptroller of Treasury] là nhân viên chánh phủ.
Đ-: Vâng, vì vậy mà trên các giấy xanh dollar có chữ ký tên của hai ông này. Và T.T. Mỹ cũng bổ nhiệm [với sự chấp thuận của Senat] ông Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị [Chairman of The Governing Board] của FED, cho nên FED được coi như là một cơ-quan “gần như chính thức” [ quasi-governmental]. Hội Đồng này gồm có 7 người, với nhiệm kỳ là 14 năm, mà Tổng Thống chỉ có quyền thay thế một người mỗi hai năm.
Như vậy, thí dụ như có một ông T.T. muốn sữa đổi FED theo ý của ông, thì trong nhiệm kỳ 4 năm của T. T, ông chỉ thay thế được có 2 người [vì ông chỉ có quyền thay thế một người mỗi 2 năm.] Thôi thì cho rằng ông ấy là một ông T. T. tài ba lổi lạc, vượt qua được những khó khăn và những chống đối mà ông đã gây ra [vì quan niệm muốn sửa đổi FED], trong hàng ngũ dân-biểu và nghị sĩ của cả hai đảng, trong chính trường và trong media, để ông được đắc cử một nhiệm kỳ thứ hai, thì ông sẽ bổ nhiệm được 2 người nữa trong Governing Board (nếu được the Senate chấp thuận) thì cho đến gần cuối nhiệm kỳ 2, ông mới đưa ra được một dự luật sữa đổi, mà chưa chắc dự luật ấy sẽ có được số phiếu cần thiết ở hai viện để trở thành một đạo luật trước khi ông phải rời khỏi Nhà Trắng.
Mặt khác ban Quản Trị [Board] không kiểm soát được cả 12 Fed bank địa phương và các Fed bank địa phương phải theo chánh sách của Fed Bank New York nắm đa số cổ phần. Vã lại FED kể từ khi thành lập cho tới nay, chưa bao giờ bị chánh phủ “audit”[ soát xét ] vì năm 1975 dự luật [bill] H.R.4316 cho phép chánh phủ “audit” FED, được đưa ra Congress, nhưng dự luật không qua được vì không đủ phiếu.
Hảy xem như ông Alan Greenspan đang làm giám đốc công ty [corporate director] cho J.P. Morgan, thì được T.T. Reagan bổ nhiệm năm 1987 làm Chủ Tịch của FED, giử chức đó gần 19 năm, đến năm 2006 dưới thời T.T.George W. Bush mới về hưu. Nghỉa là đã làm Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị FED với bốn T.T. Mà trong lúc tại chức Ông không bao giờ có hợp báo, không bao giờ cho phỏng vấn, tức là không có việc hỏi han chất vấn lôi thôi.
H-: Trở lại đồng dollar. Bây giờ tôi mới biết rằng CPLB chỉ có quyền đúc coins, còn quyền phát hành giấy xanh là của FED, mà FED thì bị các nhà bank tư nắm. Vậy trong tổng số tiền của Mỹ, tỹ-lệ của mổi thứ tiền là bao nhiêu?
Đ-: Tiền coin của CPLB đúc chỉ là lối một phần ngàn tổng số tiền của Mỹ, cộng với tổng số tiền giấy xanh của FED phát hành, thành ra cái được gọi là “tiền sờ thấy được” [tangible currency] chỉ có lối 10% tổng số tiền được cung cấp [American Money Supply]
H-: Sao kỳ vậy? Còn 90% kia là tiền gì ở đâu ra?
Đ-: Phần 90% còn lại là tiền ma [phantom money].
H-: Tiền ma là tiền gì?
Đ-: Là tiền không có thật, là tiền được tạo ra từ chổ không có gì hết [money created from nothing], do cái trò ảo-thuật cho vay [gọi là “loan”] tạo ra.
H-: Thật sự tôi không hiểu được.
Đ-: Thực ra thì cũng không có gì khó hiểu cho lắm. Trò ảo thuật tạo ra tiền từ con số không [create money out of nothing] dựa trên cái gọi là “fractional reserve banking” do đao-luật tạo ra FED [Federal Reserve Act] cho phép. Theo đó thì khi mà nhà bank có trong kho của nó một số tiền X là tiền thật [hồi xưa là vàng, bây giờ là giấy xanh] được coi như là để dự-trữ [reserve], thì nó có quyền phát ra 10 X [tức là có 9 X tiền ma, không có bảo đảm reserve].
Thí dụ như tôi gởi vào nhà bank trong checking account của tôi $ 10,000 thì nhà bank để số tiền đó trong kho của nó như reserve, và nó có quyền phát ra $100,000 [tức là trong đó có $ 90,000 là tiền ma, vì không có reserve bảo đảm] Cũng như thế, Anh B để vào bank trong saving account $ 20,000, thì nhà bank có quyền phát ra $200,000 [tức có $180,000 là tiền ma]. Tổng cộng nhà bank có quyền phát ra $300,000 mà trong đó có $270.000 là tiền ma. Rồi khi Anh C đến mượn nhà bank $300,000 [để mua nhà, sửa nhà hay làm gì khác] thì nhà bank cho ảnh mượn [dưới hình thức loan] $300,000 đó. Anh C sẽ trả cho nhà bank số tiền đó cộng với lời [x %] dưới hình thức mortgage hằng tháng, trong 15 hoac 30 năm chẳng hạn, bằng tiền dollar thật, mà Anh C có được nhờ lương của Anh C, hoặc nhờ việc làm [như phòng mạch] của Anh. Tức là nhà bank, nhờ cái ảo-thuật của “loan” đã “create money out of nothing”.
Thí dụ trên là lấy cá nhân A, B, C làm mẩu, nên chỉ nói tới tiền với con số ngàn, nếu là nhà buôn, là nhà hàng, là hãng, là cơ sở sản xuất, thì tiền phải là tới số triệu. Mà cả HCQHK có hằng bao nhiêu triệu cá nhân, nhà buôn, hãng, xưởng v.v. cân tiền và phải vay tiền của nhà bank dưới hình thức “loan” thì không có gì lạ khi thấy rằng trong tổng số tiền cung cấp cho nền kinh tế Mỹ [american money supply] năm 2005 là $9.7 trillion trong đó tiền thật [tangible currency] chỉ có $ 1.4 trillion, còn $8.3 trillion là tiền ma. Và sau này nguyên tắc đó cũng được áp dụng cho việc dùng credit card [Visa, Master Card, American Express v.v.] với một lải xụất [% interest] còn cao hơn gắp bội.
Xin bấm vào đây để đọc tiếp
Why Skilled Immigrants Are Leaving the U.S.
By Vivek Wadhwa
As the debate over H-1B workers and skilled immigrants intensifies, we are losing sight of one important fact: The U.S. is no longer the only land of opportunity. If we don't want the immigrants who have fueled our innovation and economic growth, they now have options elsewhere. Immigrants are returning home in greater numbers. And new research shows they are returning to enjoy a better quality of life, better career prospects, and the comfort of being close to family and friends.
Earlier research by my team suggested that a crisis was brewing because of a burgeoning immigration backlog. At the end of 2006, more than 1 million skilled professionals (engineers, scientists, doctors, researchers) and their families were in line for a yearly allotment of only 120,000 permanent resident visas. The wait time for some people ran longer than a decade. In the meantime, these workers were trapped in "immigration limbo." If they changed jobs or even took a promotion, they risked being pushed to the back of the permanent residency queue. We predicted that skilled foreign workers would increasingly get fed up and return to countries like India and China where the economies were booming.
Why should we care? Because immigrants are critical to the country's long-term economic health. Despite the fact that they constitute only 12% of the U.S. population, immigrants have started 52% of Silicon Valley 's technology companies and contributed to more than 25% of our global patents. They make up 24% of the U.S. science and engineering workforce holding bachelor's degrees and 47% of science and engineering workers who have PhDs. Immigrants have co-founded firms such as Google (NasdaqGS:GOOG - News), Intel (NasdaqGS:INTC - News), eBay (NasdaqGS:EBAY - News), and Yahoo! (NasdaqGS:YHOO - News).
Who Are They? Young and Well-Educated
We tried to find hard data on how many immigrants had returned to India and China . No government authority seems to track these numbers. But human resources directors in India and China told us that what was a trickle of returnees a decade ago had become a flood. Job applications from the U.S. had increased tenfold over the last few years, they said. To get an understanding of how the returnees had fared and why they left the U.S. , my team at Duke, along with AnnaLee Saxenian of the University of California at Berkeley and Richard Freeman of Harvard University , conducted a survey. Through professional networking site LinkedIn, we tracked down 1,203 Indian and Chinese immigrants who had worked or received education in the U.S. and had returned to their home countries. This research was funded by the Kauffman Foundation.
Our new paper, "America 's Loss Is the World's Gain," finds that the vast majority of these returnees were relatively young. The average age was 30 for Indian returnees, and 33 for Chinese. They were highly educated, with degrees in management, technology, or science. Fifty-one percent of the Chinese held master's degrees and 41% had PhDs. Sixty-six percent of the Indians held a master's and 12.1% had PhDs. They were at very top of the educational distribution for these highly educated immigrant groups -- precisely the kind of people who make the greatest contribution to the U.S. economy and to business and job growth.
Nearly a third of the Chinese returnees and a fifth of the Indians came to the U.S. on student visas. A fifth of the Chinese and nearly half of the Indians entered on temporary work visas (such as the H-1B). The strongest factor that brought them to the U.S. was professional and educational development opportunities.
What They Miss: Family and Friends
They found life in the U.S. had many drawbacks. Returnees cited language barriers, missing their family and friends at home, difficulty with cultural assimilation, and care of parents and children as key issues. About a third of the Indians and a fifth of the Chinese said that visas were a strong factor in their decision to return home, but others left for opportunity and to be close to family and friends. And it wasn't just new immigrants who were returning. In fact, 30% of respondents held permanent resident status or were U.S. citizens.
Eighty-seven percent of Chinese and 79% of Indians said a strong factor in their original decision to return home was the growing demand for their skills in their home countries. Their instincts generally proved right. Significant numbers moved up the organization chart. Among Indians the percentage of respondents holding senior management positions increased from 10% in the U.S. to 44% in India , and among Chinese it increased from 9% in the U.S. to 36% in China . Eighty-seven percent of Chinese and 62% of Indians said they had better opportunities for longer-term professional growth in their home countries than in the U.S. Additionally, nearly half were considering launching businesses and said entrepreneurial opportunities were better in their home countries than in the U.S.
Friends and family played an equally strong role for 88% of Indians and 77% of Chinese. Care for aging parents was considered by 89% of Indians and 79% of Chinese to be much better in their home countries. Nearly 80% of Indians and 67% of Chinese said family values were better in their home countries.
More Options Back Home
Immigrants who have arrived at America 's shores have always felt lonely and homesick. They had to make big personal sacrifices to provide their children with better opportunities than they had. But they never have had the option to return home. Now they do, and they are leaving.
It isn't all rosy back home. Indians complained of traffic and congestion, lack of infrastructure, excessive bureaucracy, and pollution. Chinese complained of pollution, reverse culture shock, inferior education for children, frustration with government bureaucracy, and the quality of health care. Returnees said they were generally making less money in absolute terms, but they also said they enjoyed a higher quality of life.
We may not need all these workers in the U.S. during the deepening recession. But we will need them to help us recover from it. Right now, they are taking their skills and ideas back to their home countries and are unlikely to return, barring an extraordinary recruitment effort and major changes to immigration policy. That hardly seems likely given the current political climate. The policy focus now seems to be on doing whatever it takes to retain existing American jobs -- even if it comes at the cost of building a workforce for the future of America.

A marvel of engineering, absolutely the best electric vehicle anyone had ever seen. Built by GM in 1997 to comply with California's zero-emissions-vehicle mandate, the EV1 was quick, fun, and reliable. It held out the promise that soon electric cars — charged from the grid with all sorts of groovy power sources, like wind and solar — could replace the smelly old internal-combustion vehicle.But GM killed this car.
Để coi video trên, quý vị cần install Flash Player 7 (download free) nếu chưa có.
Sau đó, bấm vào từng mục: The Facts-Timeline-The Suspects- Conservation .....v..v....
Copyright this business. All rights reserved.